Citizen journalism

Not more than a year ago, if I talked with my friends about blogs, not many of them were interested in. Only geeks blogged; “normal” people didn’t. It was so hard to explain what it meant by blogging. An accurate definition has yet to be defined. However, everyone has a blog by now, so we don’t really need to explain anymore. Really, everyone “blogs” now. Big thanks to tools like “evhead”:evhead.com ‘s blogspot.com and Yahoo’s 360 which make blogging as easy as using Word. As blogs become popular, a lot of interesting things have happened. Newly weds blog about their romantic honeymoons; new mums blog about their great babies; sexy girls blog about how sexy they are; CEOs blog about the next big thing, etc. Almost everyone has something to say.

However, what really interests me is the birth of citizen journalism. Citizen journalism did exist before. People have been doing that for long, however, the term had not become something which did not need explanation. I believe this term will become very popular soon, just like blogs.

So what citizen journalism means? I found few definitions from the web.

From “answers.com”:http://www.answers.com/citizen%20journalism#copyright

bq. News and commentary from the public at large. Using Wiki sites and blogs, anyone can contribute information about a current event. Also known as “collaborative citizen journalism” (CCJ), “grassroots media” and “personal publishing,” the concept behind citizen journalism is that many volunteers help to ensure that the information is more accurate than when it is being reported from only one source.

From “Wikipedia”:http://en.wikipedia.org/wiki/Citizen_journalism

bq. …is the act of citizens playing an active role in the process of collecting, reporting, analyzing and disseminating news and information… The intent of this participation is to provide independent, reliable, accurate, wide-ranging and relevant information that a democracy requires…

One can go with a great length to argue about the benefit and the limit of citizen journalism, and I tend to believe it is a good thing because of its grass-roots bottom-up approach. It offers another easy-to-access information channel to have a good understanding of our complex “multiple-truth life”:http://philip.greenspun.com/panda/suck.

Recently, you probably heard about APEC CEO Summit 2006 in Vietnam[1]. All major news media channels mentioned it. All major newspapers said it was a successful event. I asked people in Hanoi about it, everyone said it was, indeed, a successful event. But besides all the good things, I also want to hear about “bad” things. Surely, for a such big event, there must be something went wrong. There must be mistakes; no one is perfect, and Hanoi ,even though was well-prepared, is not experienced in organizing big events. Well, I did not have to wait long to see the benefit of citizen journalism. Some volunteers “blogged”:http://blog.360.yahoo.com/blog-zhl9P7E9bqV9Zo.faV3bBrrG0Hc-?cq=1&p=1161[2] about all sort of mismanagement problems they encountered during the event. It is good to consider things from all angles. This particular experience convinces me that citizen journalism will play a important role in shaping up public opinion.

fn1. This is a repost, I wrote this few months ago when the site running textpattern.

fn2. The site was closed down for some reasons. Very bad.

Reading List: The Inmates Are Running the Asylum

I have just finished the book “The Inmates Are Running the Asylum”:http://www.amazon.com/Inmates-Are-Running-Asylum-Products/dp/0672316498 it is a interesting enough. What I take home after reading the book is that you have to write spec before coding a new software. There are many good reviews in Amazon site, so I won’t write a long one. I have few problems with the book:

* It is too much like a rant; I feel the book can be shorted by half without losing any information.
* The illustrative pictures are plain ugly and childish; they look like clip arts taken from PowerPoint. I have not talked about typography yet.
* Many points the author raised in the book don’t have substantial data/analysis to back up. They are just his personal opinions.

Overall, it is still worth to read; a good book instead. He mentioned many important concepts of interactive design which I fully agree with. I wish the author can shorten the book into half, cut out his personal rants, find some beautiful-meaningful illustrative pictures.

Thư Gửi Con Tin

Letter To A Hostage
Antoine de Saint-Exupéry

Tháng 12 năm 1940, khi tôi ghé qua Bồ Đào Nha trên đường tối Mỹ, Lisbon đối với tôi dường như thiên đường, rực rỡ nhưng đượm buồn. Lúc đó mọi người bàn tán rất nhiều về một cuộc xâm lược, và Bồ Đào Nha đang cố bám vào sự ảo tưởng về số phận may mắn của mình. Lisbon khi đã sắp đặt một trong những cuộc trình diễn thú vị nhất đang cười một cách thiểu não, như một người mẹ không có tin của con trai ngoài mặt trận, nhưng cố cứu lấy con mình bằng niềm tin: “Con trai còn sống, nhìn tôi đấy – Tôi đang cười”. Và như thế Lisbon đang nói rằng ‘Hãy nhìn xem tôi hạnh phúc, bình thản và rực rỡ biết bao’. Trong khi đó cả lục địa đang tiến tới Bồ Đào Nha như một ngọn núi tức dận chồm tới cùng với những bộ lạc thù địch. Lisbon khi nghỉ ngơi thắc thức Châu Âu: ‘Ai sẽ tấn công tôi khi tôi cố gắng không chốn tránh! Khi mà tôi dễ bị xâm phạm nhất!’

Ở nơi tôi ra đi, vào buổi tối những thị trấn trông như những ánh lửa lập lòe của những hòn than tàn trông bếp. Tôi đã trở nên không quen với mọi loại ánh sáng, và thủ đô yếu ớt này làm cho tôi thấy hơi khó chịu. Ở những quận thiếu sáng của thành phố, những viên kim cương phía trong của hàng lộng lẫy hấp dẫn những kẻ khả nghi. Anh có thể cảm thấy bọn chúng đi lảng vảng. Và tôi cũng cảm nhận được bóng đêm của Châu Âu tràn qua Lisbon, không khí sôi sục cùng với những phi đội ném bom lưu động đánh hơi kho báu từ đàng xa.

Nhưng Bồ Đào Nha lại muốn lờ đi sự thèm khát của con quái vật. Họ từ chối công nhận những điềm dữ. Thay vào đó, bằng sự tự tin một các tuyệt vọng, họ nói chuyện về nghệ thuật. Ai dám cả gan phá hủy họ khi họ đang sùng bái nghệ thuật? Bồ Đào Nha trưng bầy mọi kỳ quan của đất nước. Ai dám cả gan phá hủy họ khi họ đang trừng bầy mọi kỳ quan? Họ bầy ra cả những vĩ nhân trong quá khứ. Thiếu súng đạn và một đội quân, họ dựng lên tất cả những tấm đá xxx – những nhà thơ, nhà thám hiểm, nhà trinh phục Bồ Đào Nha – để đối đầu xe tăng của kẻ xâm lược. Thiếu vũ khí thậm chí là một đội quân, cả quá khứ của Bồ Đào Nha chắn bước quân thù. Ai dám cả gan phá hủy họ khi họ thừa hưởng những di sản của quá khứ hào hùng?

Và do đó, mỗi tối, tôi lại dạo quanh với những ý nghĩ u sầu ngay giữa những kỳ quan của sụ trưng bầy này, ở nơi tất cả mọi thứ …

Và tôi nhận thấy rằng dưới những nụ cười, Lisbon còn tiều tụy hơn cả những thành phố tối tăm mất điện của tôi.

Tôi từng biết, có thể anh cũng biết, những gia đình hơi bất thường, họ vẫn để dành ra một chỗ trên bàn ăn cho người đã khuất. Họ chối bỏ những cái không thể cứu vãn. Và tôi chưa bao giờ tin rằng việc chối bỏ này ăn ủi họ. Nguời chết nên được đối xử như người chết. Như thế họ có thể hiện diện với một hình thức khác. Nhưng những gia đình tôi đang nói tới ngăn cản sự trở lại này. Họ biến người chết trở thành những người mất tích vĩnh viễn, thành những người khách không bao giờ tới. Họ đổi sự thương tiếc lấy sự mong đợi vô vọng. Những ngôi nhà dó trở nên khốn khổ ngột ngạt hơn cả sự đau buồn. Guillaumet là người bạn gần đây nhất ra đi, Guillaumet bị bắn rơi trong một chuyến chở thư, Vâng thưa Chúa, đối với người bạn này, con phải chấp nhận sự tiếc thương. Guillaumet sẽ không thay đổi nữa. Anh ý sẽ không bao giờ hiện diện cũng như sẽ không bao giờ vắng mặt nữa. Tôi phải dọn đi chỗ của anh trên bàn ăn, và chấp nhận anh như anh ấy: một người bạn đã khuất.

Bồ Đào Nha, mặt khác lại cố níu kéo hạnh phúc, giữ chỗ trên bàn tiệc, giữ lại sự hào nhoáng, níu kéo âm nhạc. Mọi người ở Lisbon đều tỏ ra hạnh phúc, như thế Chúa cũng sẽ tham gia với họ.

Lisbon cũng có một bầu không khí buồn rầu do sự có mặt của một loại người di tản. Tôi không ám chỉ đến những tâm hồn biệt xứ đang tìm kiếm một nơi ẩn náu, những người nhập cư trong nỗ lực tìm kiếm một vùng đất để lao động. Tôi đang muốn nói đến những người rời bỏ quê hương, xa rồi sự khốn cùng của những người quanh họ, để tìm kiếm một nơi an toàn cho những đồng tiền của họ.

Do không tìm được nơi ở trong thành phố, tôi đành ở Estoril, gần với sòng bạc. Tôi vừa mới kết thúc một trận chiến ác liệt: tổ đội bay của tôi tròng vòng chín tháng chẵn bay không ngừng nghỉ qua nước Đức, và chỉ trong một trận phản công của quân Đức đã mất đi ba phần tư phi công. Quay về nhà, tôi nhận thấy bầu không khí cực nhọc và sự đe dọa của dịch đói. Tôi đã sống qua bóng đêm mịt mù của thành phố chúng ta. Và ở đây chỉ cách những điều tồi tệ đó chút xíu, xòng bạc ở Estoril chen chúc cả đêm bởi những bóng ma đi tìm sự vui thú. Những chiếc Cadillacs êm ái chở những người khác đó đên cổng xòng bạc, cứ như là

__Đây là nỗ lực nho nhỏ của tôi trong việc dịch một tác phẩm của Antoine de Saint-Expupéry. Nếu bạn có ý kiến đóng góp gì, xin viết lại trong mục góp ý hoặc email cho tôi tại tuananh.tran Ở gmail Chấm com.__

Các Yếu Tố của Văn Phong

“The Elements of Style”:http://orwell.ru/library/others/style/index.htm
“William Strunk Jr.”:http://en.wikipedia.org/wiki/William_Strunk_Jr. and “E.B. White”:http://en.wikipedia.org/wiki/E._B._White

h1. Chương I: Các Luật Cơ Bản Về Cách Sử Dụng Ngôn Ngữ

h3. _1. Tạo danh từ sở hữu số ít bằng cách thêm ‘s._

Tuân theo luật này bất kể phụ âm cuối. Ta viết,

p(. Charles’ friend
Burns’s poems
the witcth’s malice

Ngoại lệ áp dụng cho dạng sở hữu của tên thời cổ đại kết thúc bởi _-es_ và _-is_, dạng sở hữu của từ _Jesus’s_, và những cấu trúc như _for conscience’ sake_, _for righteousness’s sake_. Tuy vậy những cấu trúc như _Moses’ Laws_, _Isis’ temple_ thường được thay bởi

p(. the laws of Moses
The temple of Isis

Những đại từ sở hữu như _hers_, _its_, _theirs_, _yours_, và _ours_ không có dấu ‘ (apostrophe dấu dùng để chỉ một hay nhiều chữ cái hoặc con số đã bị lược bỏ như can’t thay cho can not). Đại từ không xác định tuy thế lại dùng dấu ‘ để tạo dạng sở hữu.

p(. one’s rights
somebody else’s umbrella

Một lỗi thông dụng là dùng _it’s_ cho _its_, hoặc ngược lại. Cụm đầu tiên là dạng viết tắt mang nghĩa “it is”. Cụm thứ hai là dạng sở hữu.

p(. It’s a wise dog that scratches its own fleas.

h3. _2. Trong một dãy các cụm từ gồm từ 3 cụm trở lên được liên kết bởi một liên từ, dùng dấu phẩy sau mỗi cụm từ ngoại trừ cụm cuối cùng._

Ta viết,

p(. red, white, and blue
gold, silver, or copper
He opened the letter, read it, and made a note of its contents.

Dấu phẩy kiểu này thường được gọi là dấu phẩy chuỗi. Đối với tên của các doanh nghiệp, dấu phẩy cuối cùng thường được bỏ qua. Dùng tùy theo quy ước của từng công ty.

p(. Little, Brown and Company
Donaldson, Lufkin & Jenrette

h3. _3. Bao quanh những cụm từ có thể để trong ngoặc kép bởi dấu phẩy._

p(. The best way to see a country, unless you are pressed for time, is to travel on foot.

Luật này khó sử dụng; thường xuyên khó mà có thể xác định được rằng một từ đơn, chẳng hạn như however, hoặc một cụm từ ngắn, có thể để trong ngoặc kép hay không. Nếu mạch văn bị ngắt quãng không đáng kể, người viết có thể yên tâm bỏ qua dấu phẩy. Tuy vậy cho dù sự ngắt quãng đáng kể hay không đáng kể, người viết không bao giờ được bỏ đi một dấu phẩy và để dấu còn lại. Cách chấm câu như

p(. Marjorie’s husband, Colonel Nelson paid us a visit yesterday,

hoặc như

p(. My brother you will be pleased to hear, is now in perfect health,

là không bào chữa được.

Mệnh đề phụ không giới hạn (Non-restrictive relative clauses) theo luật này được phân cách bởi dấu phẩy.

p(. The audience, which had at first been indifferent, became more and more interested.

Những mệnh đề tương tự bắt đầu bởi _where_ và _when_ được chấm câu bởi cách tương tự.

p(. In 1769, when Napoleon was born, Corsica had but recently been acquired by France.
Nether Stowey, where Coleridge wrote The Rime of the Ancient Mariner, is a few miles from Bridgewater.