Thơ Ông Trinh

Bài thơ của em ông Nội tôi nhắc nhở con cháu trước khi xa nhà.

bq. Bố nhắc con khi xa nhà
Con ra đi phải chăm chỉ học hành
Nhớ gia quyến nhà ta mà cố gắng
Đời cha con đã nhiều điều cay đắng
Từ tuổi thơ ông bà Nội qua đời
Bao cực khổ của quãng đời đi ở
Nhờ cách mạng vùng lên tháo gỡ
Bao xích xiềng nô lệ đã qua
Đời cha con khói lửa lại xông pha
Đuổi Nhật đánh Tây nước nhà no ấm
Trong quãng đời lòng con phải thấm
Bao nghĩa tình đồng đội đã khuất xa
Giành cho con một thế giới bao la
Con phải nhớ lời ông bà ta dạy
Muốn trí lớn phải có công rèn luyện
Muốn vinh quang phải khiêm tốn học hành
Muốn hạnh phúc phải đấu tranh xây dựng
Được phần chung sẽ có cả phần mình.

Reading List: Vietnam A History

“Vietnam: A History”:http://www.amazon.com/Vietnam-History-Stanley-Karnow/dp/0140265473 by Stanley Karnow.

This is a second book about the Vietnam War I have read from American journalists. Compared with the “Bright Shining Lie”:http://www.amazon.com/Bright-Shining-Lie-America-Vietnam/dp/0679724141 by Neil Sheehan, this book covered more about the internal politics among American leaders; the book is also more journalistic. Sheehan’s book has a fictional feel and covers much more in details the actions in ground.

Karnow gave a very good summary of the French colony period. He started from the very early efforts introducing Christianity into the country, and under that cover the French and foreign merchants sponsored the priests conducting activities undermining the Vietnamese monarchy.  One point Karnow seems to emphasized from this part, IMHO, is the the development of the Vietnamese nationalism. Vietnam as the independent country had a very long history; it was formed as early as the England was formed. Karnow and many other authors pointed out that both the French and the Americans underestimated this point and thought they could impose on the populace client governments.

While this book is a good source to understand the war, it is a book written by American journalist. By that, I mean it is nowhere near non-bias. The bias nature happens at many levels. For example, the author literally said twice in the book that Vietnam war (or American war as the Vietnamese call it) was a civil war in which Americans tried to support the democratic government in the South against the communist force from the North. However, the whole book (of course written by the same author) showed exactly the opposite. It was the war created by the American government, initiated right after the WWII when they funded the French effort to recapture the colony. The South Vietnam government was built mostly through CIA activities. All the details are well presented in the book. A lot people countered this point by saying that the North Vietnam government was a client state of Russia and China. Though the North was heavily influenced by Russia and China because they depended on them for the supplies, but they are nowhere near a client state. During the French war, Viet Minh was the only force has mass political support and the strength to fight the French. Russia and China did not and could not dictate who would be the next president of the North Vietnam.

The author was bias in the way he described actions of both sides. While talking about the crimes committed by Americans during the war, Karnow tended to describe them at abstract levels. For example, he described very little about the My Lai massacre, the bombing of the South Vietnam, the bombing of the North Vietnam, the bombing of Cambodia and Laos. He did mentioned in his book the event which B52 wiped out the whole Kham Thien street in Hanoi, however it was described as a mistake a collateral damage. In contrast, he went into details about the Hue massacre, told a lot of personal stories of several victims.

As human we cannot completely be non-bias, however as a professional journalist, I supposed Karnow should have tried to be more neutral. Obviously, he did not manage to do so in this book, or maybe he really think that was the way things went. Whatever the reason, be aware of this mental model bias when reading any political works.

I was surprised at the number of grammar errors in the book. The Vietnamese names are comprised of seperate words, so “Hai Phong” is the name of the city in the North. The Western authors usually wrote as Haiphong which is not considered a correct way In Vietnamese. Regardless of which way you want to use, you should use it consistently. Karnow sometimes write Hai Phong, sometimes Haiphong. And many times, he just got names wrongly. For example, on page 200, a town called Lao Cai was written as Laokay.

Having said all these, I would recommend this book to anyone interested in the war. Just be aware of the limitations.

Chu Lai

bq. Nhưng tôi tin rằng văn hóa đọc sẽ hồi sinh, bởi không có thứ cộng hưởng nào đem lại cảm xúc sâu thẳm và mãnh liệt như “Sáng nay cô gái ấy nằm trong chăn ấm, âm thầm đọc tiểu thuyết của ai”?

Chu Lai trả lời “phỏng vấn”:http://vnexpress.net/Vietnam/Van-hoa/2005/06/3B9DEC8A/. Các nhà văn thỉnh thoảng nói được 1 câu để đời.

Reading List:Nhật ký Đặng Thùy Trâm

Available in English at Amazon as “Last Night I Dreamed of Peace: The Diary of Dang Thuy Tram”:http://www.amazon.com/Last-Night-Dreamed-Peace-Diary/dp/0307347389/ref=pd_bbs_sr_1?ie=UTF8&s=books&qid=1217815904&sr=1-1

Một người bạn thân của tôi viết:

Các bạn yêu quý, cho phép tôi được chia sẻ những cảm xúc của mình với các bạn về nhật ký Đặng Thùy Trâm – Sulico.

Tôi đã từng rất tự hào khi nói với một chị nhà văn người Mỹ rằng “my father, he was a soldier”, đã rất xúc động khi xem những thước phim tài liệu về chiến tranh Việt Nam, nhưng quả thực chưa bao giờ tôi xúc động như vậy, sau khi đọc nhật ký của chị Đặng Thị Thùy Trâm. Không mượt mà đằm thắm như Nguyễn Văn Thạc, nhưng những gì tôi đã cảm nhận được về chị, từ sự cảm phục sâu sắc tâm hồn chị, mà với tôi – cho dù trước đây đã từng cho rằng – ngôn ngữ C có thể diễn tả mọi sắc thái cảm xúc, :D, cũng không thể diễn tả hết, đã tiếp thêm sức mạnh cho tôi khi tôi chớm bắt đầu lo lắng và mất dần niềm tin của tuổi trẻ.

Tôi đã đọc, ngập ngừng, nửa muốn đọc tiếp, nửa muốn dừng lại, vì khốc liệt quá, mỗi một dòng là một sự hi sinh, nếu cứ thế này thì chết hết à, :D, nhưng sau mỗi mất mát đó, tôi lại thấy chị trưởng thành lên, thế là tôi lại đọc tiếp, và không muốn nó kết thúc, vì tôi biết, khi nhật ký kết thúc, cũng là lúc chị hi sinh. Các bạn ạ, chị hi sinh đấy và nhật ký đang viết dở đấy, nhưng lòng thương tiếc của tôi chẳng thể nào sánh bằng sự cảm phục cách chị đã sống và cách chị đã ngã xuống, như một huyền thoại.

Các bạn yêu quý, tôi gửi đến các bạn những dòng này không phải muốn tuyên truyền kêu gọi các bạn hãy noi gương chị Trâm, :D, mà chỉ đơn giản là muốn chia sẻ với các bạn, một niềm tự hào mà tôi vốn có, rằng tôi là người Việt Nam, tôi cũng trẻ, và tôi cảm phục chị. Tôi xin trích dẫn vài dòng mà Fred – người đã giữ cuốn nhật ký suốt 35 năm – đã viết cho mẹ chị Trâm: “Con gái bà đã một mình chiến đấu với 120 lính Mỹ để bảo vệ các bạn mình. Ở bất cứ đất nước nào trên thế giới điều đó đều được gọi là ANH HÙNG và những người anh hùng đều được tất cả mọi người tôn kính, dù người đó là đàn ông hay đàn bà. Thế giới phải được biết về sự dũng cảm của con gái bà và mãi mãi học hỏi được điều gì đó từ tình yêu và những suy nghĩ của chị.”

Nếu các bạn quan tâm mà không có điều kiện mua sách, thì hãy vào trang web báo tuổi trẻ, http://www.tuoitre.com.vn, mục phóng sự – ký sự, đang đăng tải cuốn “Nhật ký Đặng Thùy Trâm”

Chúc các bạn ngày nghỉ cuối tuần vui vẻ!

Thân,

Tuấn Cận,

Reading List: The things they carried

bq. They carried all the emotional baggage of men who might die. Grief, terror, love, longing–these were intangibles, but the intangibles had their own mass and specific gravity, they had tangible weight. They carried shameful memories. They carried the common secret of cowardice…. Men killed, and died, because they were embarrassed not to.

Viet Nam has Bảo Ninh to write “Nỗi buồn chiến tranh”:http://www.amazon.com/Sorrow-War-Bao-Ninh/dp/1573225436/ref=sr_1_1?ie=UTF8&s=books&qid=1217814487&sr=1-1, and US has Tim O’brien to write “The things they carried”:http://www.amazon.com/exec/obidos/tg/sim-explorer/explore-items/-/0767902890/0/101/1/none/purchase/ref%3Dpd_sxp_r0/002-6819021-2398416. Highly recommend both. But I don’t think the English translation of “Nỗi buồn chiến tranh” – Sorrow of War- is that good. The style of Bảo Ninh is hard to be translated.

Amazon has a very good editorial review of “The thins they carried”; I wanted to write something about this book; however, the Amazon review told everything I wanted to tell. My first impression after reading the O’brien’s work was its striking similarity with Bảo Ninh. Amazon’s page of “The Sorrow of War” offered discount if you buy both books together; not sure how they detect that.

30 April 1975

On that day, Vietnam was united; the “Vietnam War”:http://en.wikipedia.org/wiki/Vietnam_War finally ended with over 1.4 million military personnel were killed in the war (only 6 percent were members of the United States armed forces), while estimates of civilian fatalities range up to 2 million.

Hùng Vương

“Hùng Vương”:http://en.wikipedia.org/wiki/H%C3%B9ng_V%C6%B0%C6%A1ng (Hán tự: 雄王) was the first emperor of Văn Lang or Lạc Việt (as Vietnam was known at the time). Legend tells of the dragon lord, Lạc Long Quân and the mountain fairy, (sometimes a Chinese immortal) Âu Cơ who had 100 children. As the parents belonged to different realms, they parted ways, each taking 50 of the 100 sons to their respective homes. Hùng Vương the eldest went to live by the coast, the domain of dragons.

Vietnamese around the world

bq. Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời

bq. Tôi yêu quê hương tôi từ khi mới thành người

bq. Mẹ ơi con là người VIệt Nam,
Con da vàng với dòng máu hiên ngang

bq. Mong con ra tăng đức độ
Muốn con gái Việt không hổ

“Lê Duy Loan”:http://en.wikipedia.org/wiki/Duy-Loan_Le